Tê bì, rát bỏng hay mất thăng bằng, nên hiểu thế nào?

Phòng ngừa biến chứng5 phút đọcBài 4 trong 6

Điều quan trọng nhất

Tê bì, giảm cảm giác, đau rát bỏng, châm chích hay đi đứng loạng choạng hơn trước đều là những điều nhân viên y tế muốn nghe. Đây là các biểu hiện có thể liên quan tới tổn thương thần kinh do đái tháo đường. Việc của bạn là kể lại, không phải tự kết luận.

Vì sao điều này quan trọng với bạn?

Rất nhiều người bỏ qua những cảm giác này vì cho rằng chúng thuộc về tuổi tác hay về việc ngồi lâu. Cũng có người ngại kể vì thấy chúng quá nhỏ để làm phiền nhân viên y tế.

Nhưng hướng dẫn quốc tế xếp đúng những biểu hiện đó vào phần cần khai thác trong lần khám. Khi đánh giá người mắc đái tháo đường, nhân viên y tế được khuyến cáo hỏi về triệu chứng thần kinh hiện có như đau, rát bỏng và tê bì, cùng với các biểu hiện mạch máu như mỏi chân hay đau bắp chân khi đi lại.

Nói cách khác, những cảm giác bạn định bỏ qua chính là dữ liệu mà lần khám cần có.

Hiểu đơn giản

Các sợi thần kinh không giống nhau, nên tổn thương ở nhóm sợi khác nhau tạo ra cảm giác khác nhau.

  • Nhóm sợi nhỏ. Thường gây đau cùng những cảm giác khó chịu như rát bỏng và châm chích.
  • Nhóm sợi lớn. Thường gây tê bì, mất thăng bằng kèm dễ té ngã cùng với mất cảm giác bảo vệ ở bàn chân.

Đây là lý do hai người cùng có tổn thương thần kinh lại mô tả hai chuyện khác nhau. Một người kể về đau, người kia kể về mất cảm giác.

Và có một nhóm thứ ba không kể gì cả. Hướng dẫn quốc tế ghi rằng tới 50% ca tổn thương thần kinh ngoại biên do đái tháo đường có thể không có triệu chứng. Vì vậy việc bạn không có cảm giác gì bất thường không có nghĩa là mọi thứ đã được kiểm tra xong. Đó cũng là lý do việc đánh giá thần kinh được khuyến cáo làm ít nhất mỗi năm một lần cho mọi người mắc đái tháo đường.

Ngoài tay chân, thần kinh còn điều khiển những việc chạy tự động trong cơ thể. Khi đánh giá phần này, nhân viên y tế có thể hỏi về chóng mặt khi đứng dậy, về cảm giác mau no, về thay đổi tiết mồ hôi hoặc về da khô nứt ở tay chân. Những thay đổi đó cũng đáng được kể ra.

Một điểm nữa cần nhắc gọn. Khi cảm giác bảo vệ ở bàn chân giảm, chấn thương nhỏ có thể xảy ra mà bạn không nhận ra. Đó là con đường dẫn tới vết loét. Cách chăm sóc và theo dõi bàn chân hằng ngày được trình bày riêng trong loạt bài về bàn chân, nên bài này không đi vào chi tiết đó.

Một tình huống thường gặp

Bác Hai thấy hai bàn chân tê tê từ lâu, nhất là buổi tối. Bác nghĩ đó là do tuổi và do đứng bán hàng cả ngày nên chưa từng kể với ai.

Trong một lần khám định kỳ, nhân viên y tế hỏi bác có tê, rát bỏng hay châm chích ở tay chân không. Bác kể lại. Câu hỏi đơn giản đó mở ra phần đánh giá mà trước nay chưa ai làm cho bác.

Bạn có thể làm gì?

① Kể lại bằng chính lời của bạn

Bạn không cần dùng từ chuyên môn. "Tê như kiến bò", "rát như phỏng" hay "đi hay bị chao" đều là những mô tả rất hữu ích.

② Nói cả khi bạn thấy chuyện đó nhỏ

Cảm giác thoáng qua, chỉ xuất hiện ban đêm hoặc chỉ ở một bên chân vẫn đáng được nhắc tới trong lần khám.

③ Hỏi về việc kiểm tra cảm giác

Bạn có thể hỏi "Cảm giác ở bàn chân của tôi có được kiểm tra chưa?". Việc kiểm tra này do nhân viên y tế làm bằng dụng cụ riêng. Hướng dẫn quốc tế khuyến cáo làm ít nhất mỗi năm một lần.

④ Đừng chịu đựng cơn đau trong im lặng

Hướng dẫn quốc tế nêu rõ rằng đau liên quan tới tổn thương thần kinh cần được đánh giá và xử trí để cải thiện chất lượng sống. Việc lựa chọn cách xử trí là của nhân viên y tế, còn việc nói ra là của bạn.

Điều nhiều người hay hiểu nhầm

"Tê chân là chuyện của tuổi già, kể ra cũng chẳng để làm gì."

Đây là câu khiến nhiều biểu hiện thần kinh chẳng bao giờ tới được tai nhân viên y tế.

Sự thật là những cảm giác này nằm ngay trong danh sách mà hướng dẫn quốc tế khuyến cáo hỏi tới khi đánh giá người mắc đái tháo đường. Chúng là một phần của bức tranh mà nhân viên y tế đang dựng lại.

Xin nói rõ hai điều để tránh hiểu nhầm ngược lại. Thứ nhất, không phải cứ tê chân là do đái tháo đường, vì tê chân có nhiều nguyên nhân. Thứ hai, bài này không phải công cụ để bạn tự chẩn đoán. Mục đích của bài là giúp bạn nhận ra điều gì đáng kể ra.

Bạn thử nhớ lại

Nếu nhân viên y tế hỏi "Dạo này tay chân anh chị có cảm giác gì lạ không?", bạn sẽ mô tả thế nào?

Thử nói thành tiếng một câu về loại cảm giác, một câu về vị trí và một câu về thời điểm hay gặp.

Kiểm tra nhanh

Câu 1. Biểu hiện nào sau đây thuộc nhóm cần kể với nhân viên y tế ở người mắc đái tháo đường?

  • A. Chỉ có đau rát bỏng ở bàn chân
  • B. Chỉ có tê bì ở bàn chân
  • C. Tê bì, rát bỏng, châm chích và cả việc đi đứng dễ mất thăng bằng
  • D. Chỉ những biểu hiện xuất hiện ở cả hai chân cùng lúc
Xem giải thích

Đáp án C. Đau và rát bỏng thường gặp khi nhóm sợi nhỏ bị ảnh hưởng, còn tê bì cùng mất thăng bằng thường gặp ở nhóm sợi lớn.

Câu 2. Không có cảm giác bất thường nào nghĩa là dây thần kinh chắc chắn không bị ảnh hưởng. Đúng hay sai?

Xem giải thích

Sai. Tới 50% ca tổn thương thần kinh ngoại biên do đái tháo đường có thể không có triệu chứng. Đó là lý do việc đánh giá được làm theo lịch.

Nguồn của bài này

  • Hiệp hội Đái tháo đường Hoa Kỳ (ADA). Tiêu chuẩn chăm sóc đái tháo đường năm 2026, phần bệnh võng mạc, bệnh thần kinh và chăm sóc bàn chân.

Lưu ý

Nội dung này nhằm mục đích giáo dục sức khỏe. Nội dung không thay thế thăm khám, chẩn đoán hoặc chỉ định của nhân viên y tế. Hãy trao đổi với nhân viên y tế về trường hợp cụ thể của bạn.

Bản in để phát cho người bệnh

Tải bài này dưới dạng tệp Word để in phát tay. Dùng được cho người bệnh không quen đọc trên điện thoại hoặc khi cần đưa tại phòng khám.

Tải bản in

Nội dung nhằm mục đích giáo dục sức khỏe. Nội dung không thay thế thăm khám hoặc chỉ định của nhân viên y tế. Lưu ý y khoa